.

Ruồi Trâu Blog

Chuyện nhỏ và chuyện lớn của nền kinh tế Việt



"Nền kinh tế thị trường đặt cơ sở trên niềm tin. Khi niềm tin không còn, tôi nghĩ nền kinh tế chỉ huy và bao cấp có thể thích hợp hơn cho xã hội. Chúng ta không cần thuốc men gì cho một con bệnh đã tuyệt vọng"

Các “ông trùm” công nghệ hiện nay có gì khác so với những “ông trùm” tư bản trong quá khứ?

Các “ông trùm” công nghệ hiện nay – những nhân vật quyền lực và giàu có nhất đang điều hành các công ty máy tính và Internet lớn nhất thế giới – có gì khác so với những “ông trùm” tư bản trong quá khứ?

Nghiên cứu khoa học: có cần công bố?

Lời tựa: Tiếp theo bài viết về Việt Nam không có bằng sáng chế nào đăng kí ở Mỹ trong năm 2011, TS Lê Văn Út có thêm một bài viết rất hay với nhiều ý kiến của các nhà khoa học Việt Nam trên thế giới.


Đánh giá thành tựu khoa học
Việc thống nhất một thước đo chung để đánh giá nền khoa học của các nước đôi khi là vấn đề gây tranh cãi, hoặc cố tình tranh cãi nhằm phớt lờ xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Luyện đá

"“I fear not the man who has practiced 10,000 kicks once, but I fear the man who has practiced one kick 10,000 times.” "

Những hỏa mù trong canh bạc


"Cái giá phải trả là sự khốn đốn của mọi người ngoài cuộc."....
Gần đây tôi từ chối không nhận làm diễn giả cho nhiều hội thảo về tài chánh hay kinh tế vì tôi nghĩ rằng các thân hữu trong đám khán thính giả có lẽ biết nhiều hơn tôi về thực trạng hàng ngày của nền kinh tế xứ này. Họ phải đối diện với sự thật và phải tìm giải pháp cụ thể cho cá nhân, nhân viên và khách hàng; vài lý thuyết hay vài câu khích lệ không giúp họ được gì. Trong khi đó, đám chuyên gia trên tháp ngà như tôi thì lại tùy thuộc vào những số liệu vô cùng mâu thuẫn của nhiều cơ quan công và tư để phân tích và tìm kết luận. Rác đầu vào, rác đầu ra. Dị ứng với rác, tôi nghĩ im lặng là thái độ hợp thời.

Góc nhỏ bình yên


Blog của Alan ngày thứ tư 27/06/2012
Chúng ta đều có một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn hay ngoài đời để về trú ẩn trong khi cuộc đời đi vào sóng gió. Ngôi nhà cũ ven sông khi lớn lên? Những ngọn đồi của cánh diều tuổi thơ? Một quán cà phê cạnh biển nhìn những cánh hải âu bay lượn? Một buổi nhạc thính phòng trầm lắng theo điệu ru? Một góc sân chùa vàng cánh lá thu? Một giáo đường im lìm trong sương tuyết? Vòng tay của mẹ, góc nhìn của cha? Nụ cười của con, môi hôn của người tình?

Yêu cho biết sao đêm dài…


"Tôi bâng khuâng, có lẽ anh ta đã không đợi nổi sau một đêm dài vô tận…."

Cách đây hơn 22 năm, sau sự cố Thiên An Môn, tôi ngồi tán gẫu với ba anh trí thức trẻ người Hoa ở một quán cà phê nhỏ đường Nam Kinh, trung tâm Thượng Hải. Đề tài sôi nổi là xã hội Trung Quốc sẽ biến đổi như thế nào và bao giờ thì “biến cố” này sẽ xẩy ra? Anh lạc quan nhất cho rẳng chỉ 2 năm nữa, TQ sẽ có một thể chế mới và nền kinh tế thị trường sẽ chủ đạo các nguồn tài lực của quốc gia. Anh khác thì bi quan, tiêu cực…cho rằng TQ sẽ không thay đổi cho đến khi Thế Chiến Thứ Ba xẩy ra và sau khi TQ mất 1/3 dân số. Anh còn lại theo đạo Trung Dung của cụ Khổng, nghĩ rằng quy trình thay đổi thể chế sẽ mất khoảng 20 năm với những bước nhỏ và chậm. Tôi chỉ ngồi cười không bình luận.